Vàng Thau Không Thể Lẫn Lộn

Kính thưa Quý Đồng Hương,

Trong thời gian vừa qua, chúng tôi có nhận được một email/điện thư của bà Chu Kim Oanh (CKO), chủ nhiệm báo Rạng Đông Magazine, với tựa đề là “Kính chuyển đến qúi vị một bài nhận xét rất hay và trung thưc về vấn nạn cộng đồng Arizona hiện nay, Bài viết tuy cũ nhưng vẫn hợp thời”. Trong điện thư này, bà CKO đã chuyển một bài viết của tác giả Người Thầm Lặng đã được phổ biến từ tháng 1 năm 2014. Tựa đề của bài viết nầy là “Vàng Thau Không Thể Lẫn Lộn” được Người Thầm Lặng gởi cho Kevin Dang (Đặng Thế Khương) khi ông đang là Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Arizona (CĐNVQG/AZ).

Bài nầy được viết ra để kêu gọi Hội Đồng Quản Trị lên tiếng để có một quyết định dứt khoát khi Bà Lê Vân Thanh Mai kiêm Phó Chủ Tịch Cộng Đồng (PCTCĐ) mời ca nghệ sĩ trong nước qua trình diễn trong Chương Trình Ca Nhạc “Tình Thu” tại Arizona vào đầu năm năm 2014.

Bà CKO có cho phép chúng tôi được đăng bài viết nầy để mọi người được rõ. Cũng trong điện thư này, bà đã gởi lời nhắn nhủ đến Bà Lê Vân Thanh Mai (Giám Đốc Chương Trình Phát Thanh TNT Arizona và Chủ Nhiệm Báo Việt LifeStyle) cùng Ông Lê Hữu Uy.

Mời độc giả theo dõi,

________________________________________
On Jul 26, 2017 12:07 AM, “Rang Dong Magazine” <azrangdong1@yahoo.com> wrote:

Cám ơn và xin phép tác giả cho CKO chuyên tiep bài viết để nhiều người cùng đọc

Thanh Mai và cậu Uy nên tĩnh tâm nhìn lại đoan đường mình đã đi qua, thiết nghĩ tuổi đời cũng đã cao và trưởng thành làm mẹ rồi. Ước mơ làm ông này bà kia cũng đã đạt được do thành tích đúng đắn hay bất hảo thì chỉ có mình biết, nhưng qúy vị đang là những người nổi bật nhất ở đây làm vẻ vang dân Việt.

Nên chấm dứt trò chơi tiểu nhân, ném đá hại người mà qúy vi ưa dùng để đề cao đánh bóng cá nhân, tồi lắm! .


From: Nguoi Tham Lang 
To: Kevin Dang
Sent: Sunday, January 19, 2014 12:36 PM
Subject: Vàng Thau Không Thể Lẫn Lộn
Tôi là một kẻ vô danh tiểu tốt, tôi có theo dõi và quan sát những việc mời các ca nghệ sĩ từ VN sang trình diễn trong suốt thời gian qua tại Arizona. Vì sự kiện ca nhạc “Tình Thu” quá ầm ĩ, nên nó đã khuấy động và đánh thức sự thầm lặng của tôi, vì thế xin cho tôi góp vài thiển ý dưới đây đến các Bác, mong rằng không vì những lời tâm huyết đó, mà tôi bị gán ghép và mang tiếng là kẻ thọc gậy bánh xe hay là người  châm chích đả phá.
 
Qua những lời lẽ biện minh không mấy thuyết phục từ phía bầu sô kiêm PCTCĐ, tôi thấy có nhiều cá nhân hay hội đoàn đã lên tiếng, công khai có, rĩ tai có, bênh vực có, xây dựng có, hồ hởi có, bất bình có. Một số quyết liệt đòi truất phế, một số quên sạch cảm giác phẫn nộ trước đây, một số chuyển qua đề nghị tha thứ, thậm chí có người còn cảm thông đến mức muốn Hội Đồng Quản Trị bỏ qua để nhân vật đó có cơ hội làm lại từ đầu. Tôi cho đây là một tình huống điển hình thể hiện ở rất nhiều người Việt sống và hành động theo cảm xúc nhất thời, chứ không theo lý trí, quan điểm hay nội qui sẵn có của cộng đồng.
 
Mọi người thấy những hành động và lời nói của nhân vật đó thì bất bình phẫn nộ. Đến khi mọi việc như muốn chìm vào quên lãng, hoặc có chiều hướng thay đổi tích cực trong giai đoạn “Nín Thở Qua Sông” hoặc trong tiến trình “Xây Dựng Lại Hình Tượng Bằng Mọi Giá”, thì mọi người lại xót xa muốn tha thứ, xí xóa. Cảm xúc nhiều người cứ thay đổi như chong chóng, xoành xoạch 180 độ. Rồi hiếm thấy ý kiến nào đề nghị HĐQT phải mạnh tay răn đe để ngăn chặn những vụ việc tương tự có thể xảy ra từ bầu sô này hoặc bầu sô khác trong tương lai.
 
Ở một xã hội thượng tôn pháp luật, người phạm tội chắc chắn sẽ phải bị trừng trị nghiêm khắc để răn đe dù họ có thành khẩn hợp tác, ăn năn hối cải, hay cãi tà quy chánh. Thấy tội phạm “bề ngoài” có vẻ đáng thương, thế là ầm ầm đòi tha bổng thì làm sao có thể xây dựng một xã hội tuân theo pháp luật? Một xã hội mà mọi cá nhân đều hành xử theo cảm tính thì sẽ là một xã hội yếu, hay nói một cách khác chính xác hơn là một xã hội mà mọi cá nhân đều ý thức hành xử theo luật pháp thì sẽ là một xã hội mạnh. Nên những chuyện xãy ra trong cộng đồng tại Arizona hiện nay cũng không ngoại lệ và không thể đi ngược lại xu hướng như thế.
 
Một quốc gia có hệ thống pháp luật mạnh và chặt chẽ, làm gì có chuyện xin xỏ mong cảm thông? Tất cả, họ đều nói chuyện bằng kiến thức pháp luật. Nếu có tình tiết giảm nhẹ, họ sẽ nói chuyện ở tòa án. Nếu chuyện xấu xãy ra trong cộng động, mà đại đa số ai cũng biết đến, thì cần phải đưa ra công luận thông qua việc triệu tập đại hội đồng hương, chứ không thể châm chước bỏ qua hoặc giơ cao đánh kẽ giữa một vài nhóm nhỏ hay một vài người với nhau, để rồi dìm xuồng kiểu “Đường ta ta đi, chó sủa mặc chó” như câu ngạn ngữ nổi tiếng của người Tây Ban Nha.
 
Đây cũng là một mặt yếu, rất yếu của người Việt tại Arizona và nó cũng là rào cản không nhỏ trong quá trình hội nhập và phát triển với các cộng đồng bạn.
 
Tôi hiểu vị tha là điều tốt, nhưng giữa vị tha và vô nguyên tắc có ranh giới rất mong manh. Chính vì buông thả theo cảm xúc nên nó đã và sẽ tạo ra nhiều tiền lệ không hay không tốt trong quá khứ, và tương lai.
 
Khi các Bác được người bản xứ hay các sắc dân khác khen là chăm chỉ, cần cù, thông minh, thân thiện, ý chí vượt khó, có tinh thần Quốc Gia Dân Tộc cao… tôi thấy nhiều Bác tự hào, sướng tít cả mắt, êm ả cả tai, tâm hồn đê mê lạc lõng trên tận trời mây. Tại sao các Bác hội tụ đủ những đức tính tốt như thế mà cộng đồng của chúng ta vẫn không phát triển mạnh mẽ và đoàn kết chống kẻ thù cộng sản trong suốt mấy chục năm qua? Phải chăng các Bác có thông minh, nhưng cũng chỉ giới hạn ở một vài mặt chuyên môn và cũng không phải là quá xuất chúng.
 
Tôi thấy nhiều Người Việt Quốc Gia hiện nay đang quá tự hào với rất nhiều đức tính tuyệt hảo do tự mình khoác lên và sẽ rất khó chịu nếu bị bóc mẽ hoặc bị chỉ trích. Thực ra, các Bác có những đức tính tốt đó, nhưng chúng không đủ mạnh, đủ rộng để kéo bật cộng đồng lên trong quá trình phát triển.
 
Mặt khác, khi các đức tính đó phát triển sang một thái cực khác nó sẽ trở thành có hại. Thí dụ như, vị tha biến thành vô nguyên tắc. Thân thiện trở thành dễ dãi. Thông minh trở thành khôn lỏi. Dũng cảm trở thành lì lợm. Chăm chỉ đến mức không còn sáng tạo. Nhiệt tình không đầu óc thành phá hoại…
 
Đã đến lúc các Bác phải giật mình xem lại những vấn đề tồn đọng lâu nay của BCHCĐ/AZ một cách nghiêm túc và dứt khoát. Một vị Tổng Thống không thể nắm chức vụ Chủ Tịch của một công ty tư nhân trước khi ra tranh cữ hay trong khi đang tại vị. Hãy nhìn gương xem lại liệu mình có xứng đáng làm người Việt Quốc Gia Chân Chính hay không? Thật sai lầm và tai hại khi coi những người lên tiếng xây dựng hoặc chỉ trích là những kẻ phá hoại, hay đánh phá. Báo chí TV hằng ngày chỉ trích Obama thế này thế kia, vậy sao không thấy ai tẩy chay họ, trái lại nhiều khán thính giả càng thấy thích thú và đồng tình rần rần đấy. Chụp mũ, vu khống đối với những người đưa ra ý kiến đi sát với thực tế, là bản chất lưu manh của người cộng sản chứ không phải là người Quốc Gia, Quân Tử.
 
Hãy bớt mơ tưởng hão huyền tự nhận mình là đại diện những Người Quốc Gia Chân Chính, là thượng tôn tuyệt hảo, là đỉnh cao trí tuệ. Nếu không nghiêm túc, thì cụm từ “Người Việt Quốc Gia” sẽ bị xem thường, và nó sẽ trở thành một trò hề cho bàn dân thiên hạ và cộng sản diễu cợt chê cười. Quốc Gia là Quốc Gia, Cộng Sản là Cộng Sản, không thể mang văn hóa Việt Cộng áp đặt cho Người Quốc Gia được. Hãy thực tế, khiêm nhường và học hỏi những đức tính tốt của các sắc dân khác. Nếu các Bác làm được như thế, thì mới có thể tăng tốc phát triển một Cộng Đồng Việt Quốc Gia Dân Chủ và Đoàn Kết, nếu không cộng đồng Arizona của chúng ta sẽ chỉ lẹt đẹt mãi ở hạng chót trong các nhóm dân tộc thiểu số tại nơi đây mà thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *